
Tác giả: Trĩ Sở
Người dịch: Hana
Thể loại: Đam Mỹ (BL), Tiểu thuyết, Hiện đại, Vườn trường, Ngụy huynh đệ, Cường công, Ngoan thụ, Yêu sâu sắc, HE (Happy Ending)
Câu chuyện mở đầu với bối cảnh của Nhạc Tri Thời, người đã sống trong gia đình của Tống Dục từ năm lên ba tuổi sau biến cố mất cha mẹ. Cậu đã lớn lên một cách bình an và vui vẻ dưới sự chăm sóc chu đáo của ba mẹ Tống Dục. Tuy nhiên, chính Tống Dục, với vai trò là anh trai, lại không đồng ý công khai việc họ sống chung dưới một mái nhà, với lý do là để bảo vệ cậu. Mãi cho đến một ngày khai giảng, khi Nhạc Tri Thời đột ngột tái phát bệnh hen dị ứng và ngã xuống, Tống Dục đang đọc diễn văn trên sân khấu đã không ngần ngại lao xuống. Khoảnh khắc đó đã khiến mọi người biết về mối quan hệ của họ.
Lời xác nhận về thân phận anh em trước mặt mọi người, cùng với thái độ có phần lạnh nhạt của Tống Dục, đã trở thành một lời nhắc nhở thường trực, buộc Nhạc Tri Thời phải chôn giấu tình cảm đặc biệt mà mình dành cho anh.
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi bên cạnh Nhạc Tri Thời xuất hiện một "cây si", khiến thái độ của Tống Dục trở nên khó chịu ra mặt. Liệu đây có đơn thuần chỉ là sự quan tâm của một người anh trai đối với em mình? Sau khi bước chân vào đại học, Nhạc Tri Thời ngày càng trưởng thành hơn và bắt đầu cuộc sống sinh viên tại trường W. Mối quan hệ giữa cậu và Tống Dục sẽ có những bước chuyển biến ra sao? Liệu cả hai có đủ dũng khí để đối diện với cảm xúc thật và thổ lộ cõi lòng mình?
“Ngoài việc em thích ai, còn đâu em thích gì anh đều rõ hết.” “Em chỉ thích anh thôi.”
Tác phẩm được đánh giá cao nhờ việc miêu tả một cách thú vị quá trình trưởng thành của hai thiếu niên. Câu chuyện sở hữu những tình tiết phức tạp nhưng sinh động, tình cảm được khắc họa dạt dào. Với văn phong tinh tế và tỉ mỉ, tác giả đã khơi dậy được sự đồng cảm mãnh liệt từ phía người đọc.
Dù ban đầu có thể lầm tưởng đây là một câu chuyện nhẹ nhàng, hài hước, nhưng "Chất Dị Ứng Đáng Yêu" thực chất lại là một tác phẩm lãng mạn, sâu sắc với những dằn vặt nội tâm tinh tế.
Câu chuyện bắt đầu từ một biến cố bi thảm: cha mẹ của Nhạc Tri Thời qua đời trong một tai nạn. Vì tình bạn thân thiết giữa hai gia đình, cha của Tống Dục đã đưa cậu bé về nuôi dưỡng như con đẻ. Năm đó, Nhạc Tri Thời mới lên ba, còn Tống Dục đã lên sáu. Từ hai đứa trẻ xa lạ, họ cùng nhau lớn lên dưới một mái nhà, trở thành anh em và là gia đình của nhau.
Nhạc Tri Thời có vẻ ngoài vô cùng đáng yêu và ngoan ngoãn, nhưng lại mắc bệnh dị ứng nặng. Cậu có một thói quen đặc biệt là luôn quấn quýt bên anh trai Tống Dục, và sẽ khóc ngay nếu phải rời xa anh. Ngược lại, Tống Dục luôn tỏ ra lạnh lùng, dường như không mấy thích thú với việc bị em trai đeo bám, nhưng sâu trong nội tâm lại ẩn giấu một tình yêu thương vô bờ.
Mạch truyện chính bắt đầu khi Tống Dục học lớp 12 và Nhạc Tri Thời học lớp 9. Tống Dục luôn duy trì một khoảng cách vừa gần vừa xa với Nhạc Tri Thời. Nguyên nhân là vì anh đã nhận ra tình cảm của mình, nhưng vì rào cản danh nghĩa anh em, anh đã chọn cách ít tiếp xúc để cố gắng quên đi. Dù vậy, Tống Dục vẫn luôn âm thầm dõi theo, cưng chiều và xuất hiện đúng lúc Nhạc Tri Thời cần nhất. Về phần Nhạc Tri Thời, cậu luôn khao khát được gần gũi anh trai, và dù thái độ xa cách của Tống Dục khiến cậu rất buồn, chỉ một chút quan tâm nhỏ từ anh cũng đủ làm cậu vui cả ngày.
Vẻ ngoài của Tống Dục toát lên một sự xa cách đậm đặc, khiến người đọc ban đầu có thể hoài nghi về tình cảm của anh. Nhưng dần dần, câu chuyện hé lộ rằng anh chỉ là người giỏi che giấu, giỏi kìm nén và chôn chặt tình yêu dành cho em trai dưới nhiều lớp vỏ bọc. Chi tiết anh viết một lá thư cho người yêu tương lai của Nhạc Tri Thời, gom góp mọi lo lắng và dặn dò người đó phải đối xử tốt với cậu, rồi ký tên "Anh trai Tống Dục", là một khoảnh khắc đầy xúc động. Phân cảnh sau khi họ công khai mối quan hệ cũng được miêu tả đầy day dứt, khi Tống Dục lặng lẽ rơi nước mắt trong vòng tay của Nhạc Tri Thời, một khoảnh khắc cho thấy cuối cùng anh cũng đã có thể trút bỏ gánh nặng.
Tình yêu mà Nhạc Tri Thời dành cho Tống Dục cũng không hề kém cạnh. Có thể ví von rằng, nếu Nhạc Tri Thời là "chất dị ứng" của Tống Dục, thì Tống Dục lại chính là "thuốc giải dị ứng" của Nhạc Tri Thời. Chỉ cần ở bên Tống Dục, mọi cơn khó chịu của bệnh dị ứng đều tan biến, nhường chỗ cho niềm hạnh phúc mà cậu luôn khao khát. Dù có thể chất yếu ớt, Nhạc Tri Thời lại rất mạnh mẽ và thẳng thắn trong tình yêu.
Câu chuyện có nhiều tình tiết ngọt ngào và những màn ghen ngầm đáng yêu trước khi cả hai bày tỏ lòng mình. Phần "ngược" chủ yếu tập trung vào dằn vặt nội tâm chứ không quá đau đớn. Cảm giác nhớ nhung mà hai nhân vật dành cho nhau, ngay cả khi đã thành người yêu, được thể hiện rất rõ nét. Bên cạnh đó, tình cảm gia đình và tình bạn trong truyện cũng mang lại cảm giác rất ấm áp.
Một điểm nuối tiếc nhỏ có lẽ là phần cuối của câu chuyện, khi những khoảnh khắc ngọt ngào chưa đủ để thỏa mãn hoàn toàn mong muốn của người đọc. Tuy nhiên, đây vẫn là một tác phẩm rất xứng đáng để đọc và chắc chắn sẽ được thêm vào danh sách những truyện sẽ đọc lại trong tương lai.