
Tuyệt phẩm truyện tranh Hàn Quốc "Tình Yêu Của Ik Seob" là một bản hòa ca tinh tế và sâu lắng về những rung động trái tim, nơi những tâm hồn tưởng chừng đối lập lại tìm thấy sự đồng điệu. Câu chuyện xoay quanh nhân vật Ik Seob, một chàng trai mang vẻ ngoài trầm lặng, sống khép kín với những vết sẹo tâm lý từ quá khứ. Tuy nhiên, định mệnh đã sắp đặt cho cuộc đời anh một ngã rẽ bất ngờ khi tình yêu ập đến, buộc anh phải từng bước học cách cởi mở tấm lòng và đối diện với những xúc cảm chân thật nhất của chính mình. Sức hấp dẫn của tác phẩm không chỉ đến từ nét vẽ thanh tú, duyên dáng mà còn ở những lời thoại mộc mạc, gần gũi và một nhịp truyện tuy chậm rãi nhưng lại có sức lôi cuốn lạ kỳ, tựa như một giai điệu du dương, nhẹ nhàng thấm sâu vào tâm trí người đọc.
Anh, một thiếu gia kế thừa sản nghiệp đồ sộ của gia tộc tài phiệt lừng lẫy, người nắm giữ vị trí giám đốc tại TXLB, lại mang trong mình một nỗi sợ hãi kỳ lạ đối với chính cô thư ký của mình. Nỗi sợ ấy ám ảnh đến mức, dù cho cô có thay đổi phong cách ăn mặc khác lạ đến đâu, chỉ cần thoáng nghe tiếng gót giày vang lên, anh cũng có thể lập tức nhận ra sự hiện diện của cô. Vốn được định sẵn là người thừa kế tương lai của cả một tập đoàn hùng mạnh ngay từ khi mới bước chân vào đời, con đường của anh tưởng chừng đã được trải sẵn hoa hồng. Thế nhưng, một bước đi sai lầm trong cuộc chiến tranh giành quyền lực khốc liệt đã khiến anh phải trả một cái giá đắt, toàn bộ những mảng công việc trọng yếu mà anh dày công vun đắp đều bị tước đoạt một cách phũ phàng.
Nỗi đau thất bại quá lớn khiến anh suy sụp, không thể gượng dậy và bắt đầu chuỗi ngày sống buông thả, phó mặc cho số phận. Anh chợt nhận ra, những năm tháng qua mình đã quá mải mê với công việc mà quên mất việc tận hưởng cuộc sống. Với suy nghĩ đó, anh viện cớ một chuyến công tác xa xôi, nhưng thực chất là để tìm đến những cuộc vui nhằm xoa dịu tâm hồn đang tổn thương. Anh tự nhủ trong cay đắng: "Được thôi, TXLB, cứ để cậu ta tự mình lo liệu tất cả. Tôi sẽ cho cậu ta thấy, tập đoàn này sẽ vận hành ra sao khi vắng bóng tôi." Ba mươi tư năm cuộc đời anh đã dành trọn vẹn để phấn đấu cho vị trí chủ nhân của Song Bắc Re, cống hiến toàn bộ thanh xuân và tâm huyết cho công ty. Giờ đây, khi nhìn lại, anh tự hỏi cuộc sống như vậy rốt cuộc có ý nghĩa gì.
Giữa bầu trời trong xanh, một chiếc máy bay từ từ hạ độ cao, chuẩn bị đáp xuống đường băng. Thật trớ trêu, anh bước xuống từ khoang hạng sang trong một bộ đồ ngủ xộc xệch, nhưng tâm trạng lại phấn khởi lạ thường, thốt lên rằng hôm nay là một ngày tuyệt vời. Giữa không khí ồn ào, náo nhiệt của sân bay, TXLB, trong bộ trang phục thoải mái như một du khách, vừa đặt chân xuống đã thấy trợ lý Kim Ji Eun hối hả chạy đến đón. Với vẻ mặt đầy lo lắng, người trợ lý ân cần hỏi thăm về chuyến bay và bày tỏ sự cảm thông cho những vất vả mà anh đã phải trải qua trong suốt chuyến đi. Anh chỉ đáp lại qua loa rằng mọi thứ đều ổn, trong khi thầm nghĩ bản thân nào có cực khổ gì, tất cả chỉ là một cái cớ để anh có thể đi chơi mà thôi.
Với tâm trạng vui vẻ, TXLB ung dung ngồi vào xe, yêu cầu tài xế chạy thẳng đến khách sạn để anh nghỉ ngơi. Tuy nhiên, trợ lý Kim ngập ngừng thông báo rằng công ty có chỉ thị, yêu cầu anh sau khi về nước phải đến văn phòng một chuyến. Nghe vậy, TXLB lập tức tỏ ra bực bội: "Tôi sắp mệt chết đến nơi rồi, còn đến công ty làm cái quái gì nữa? Cứ đưa tôi về khách sạn nghỉ ngơi trước đã." Đúng lúc này, điện thoại của anh bất ngờ đổ chuông. Anh tự hỏi ai lại gọi cho mình ngay khi vừa mới đặt chân về nước. Khi liếc thấy cái tên "TXLB" hiện lên màn hình, anh không một chút do dự mà ngắt máy ngay lập tức. Nhưng rồi, tiếng chuông điện thoại lại một lần nữa vang lên trong xe, dai dẳng và phiền nhiễu. "Lại cái gì nữa đây? Chắc chắn là TXLB rồi," anh gắt gỏng. Thấy người trợ lý chần chừ không nhấc máy, anh nổi cáu: "Làm cái gì vậy? Nhận máy hay tắt máy thì cũng nhanh tay lên đi chứ!" Anh đau đầu liếc nhìn xuống màn hình và sững người khi thấy ba chữ "Kang Min Kyung" hiện lên một cách đầy thách thức. Gương mặt anh lập tức biến sắc, ký ức về người phụ nữ luôn gắn liền với những bộ vest nghiêm túc, người đã cùng anh gia nhập công ty, chợt ùa về. Dù biết cô có phần kỳ quái, nhưng việc một phó phòng lại đích thân gọi điện cho anh quả thực là một điều đáng để suy ngẫm.
Trợ lý Kim rụt rè lên tiếng: "Giám đốc, hình như... anh phải nghe máy ạ." "Cái gì? Sao lại phải nghe? Rốt cuộc là có chuyện gì?" một cảm giác bất an len lỏi trong lòng anh. Sau một hồi do dự, anh cuối cùng cũng quyết định nghe máy: "Phó phòng Kang, có chuyện gì sao?" Từ đầu dây bên kia, một giọng nói bình tĩnh và lạnh lùng vang lên: "Chào giám đốc, tôi là Kang Min Kyung. Kể từ hôm nay, tôi sẽ chính thức đảm nhận vị trí thư ký kiêm trợ lý riêng của anh." TXLB sốc đến độ không tin vào tai mình, anh hỏi lại trong sự ngỡ ngàng: "Cô nói cái gì cơ? Tại sao một phó phòng tài năng như cô lại đến làm thư ký cho tôi? Chuyện này là do Taejun CLB sắp đặt đúng không?" Phía bên kia chỉ vang lên một tiếng cười nhẹ: "Ha ha, anh có thể nghe chi tiết hơn từ trưởng bộ phận Taejun CLB. Tôi sẽ chuyển máy cho trưởng bộ phận ngay bây giờ." "Ai là thư ký của ai chứ? Đừng có đùa nữa! Tôi vừa mới đi công tác về, các người làm như vậy không thấy quá đáng sao? Tôi cần nghỉ ngơi, thế là đủ rồi." Dứt lời, anh lập tức cúp máy mà không cho cô bất cứ cơ hội nào để giải thích thêm.
"Đã cúp máy rồi, thưa trưởng bộ phận." Taejun CLB, người đang ngồi đối diện, tỏ ra hoàn toàn dửng dưng và ra lệnh một cách lạnh lùng: "Cứ tiến hành theo đúng kế hoạch là được."
Không lâu sau đó, trong căn phòng riêng sang trọng của một khách sạn, chàng trai trẻ đang nằm dài trên giường, tận hưởng cảm giác mệt mỏi nhưng cũng vô cùng thư thái. Anh thở phào nhẹ nhõm, cảm thán rằng cuối cùng mình cũng có được một chút không gian để thở. Nhưng rồi, tiếng chuông điện thoại lại một lần nữa vang lên, phá tan sự yên tĩnh. CLB bực bội nhấc máy: "Lại có chuyện gì nữa vậy, trợ lý Kim?" Giọng người trợ lý ở đầu dây bên kia ấp úng: "Giám đốc... chuyện đó..." Bất ngờ, một giọng nói khác, một giọng nói mà anh không thể nào ngờ tới, đã xen vào: "Giám đốc CLB, tôi có thể vào một chút được không?" Từ bên ngoài cửa phòng, giọng nói của thư ký Kim xen lẫn sự lo lắng: "Tôi hiện đang ở ngay trước cửa phòng anh. Anh có thể mở cửa một chút được không ạ? Phó phòng sắp vào." CLB hoảng hốt hỏi lại: "Ai cơ? Kang Min Kyung sao?" Anh bật dậy khỏi giường, quay ra chất vấn trong sự tức giận: "Sao cô ta biết tôi ở đây?" Cô gái ở bên ngoài cầm lấy điện thoại và tự nhiên giới thiệu: "Tôi là Kang Min Kyung đây." CLB hét vào điện thoại trong cơn thịnh nộ: "Cô chấp hành mệnh lệnh của cấp trên như vậy đấy à? Đống công việc ở công ty chưa đủ làm cô bận rộn hay sao? Tại sao một phó phòng như cô lại có thời gian rảnh rỗi để chạy đến tận cửa phòng tôi?"
Nghe xong những lời chất vấn của anh, Kang Min Kyung vẫn giữ thái độ bình tĩnh và đáp lại: "Kể từ hôm nay, tôi chính là thư ký kiêm trợ lý của anh." Lúc này, anh mới nhận ra rằng cô không hề nói đùa. Kang Min Kyung nói tiếp: "Đây là mệnh lệnh được truyền đạt trực tiếp từ Song Bắc Gia." Nghe thấy cái tên này, CLB hoàn toàn đờ người ra. Anh còn chưa kịp có bất kỳ phản ứng nào, đầu dây bên kia đã vang lên lời xin lỗi: "Thành thật xin lỗi, do thời gian có hạn nên tôi xin phép vào luôn đây." Nghe thấy cô sắp bước vào, anh hoảng loạn cuống cuồng chạy xuống giường. Nhưng vì quá vội vàng, anh đã vấp phải tấm ga trải giường và ngã sấp mặt xuống sàn. Là người thừa kế của tập đoàn giàu có bậc nhất cả nước, cả cuộc đời này CLB chưa bao giờ rơi vào tình cảnh thảm hại đến như vậy. Anh vội vàng lên tiếng: "Đợi một chút!" Nhưng đã quá muộn. Anh còn chưa kịp kéo chiếc quần của mình lên hết, cánh cửa phòng đã bật mở. Kang Min Kyung thò đầu vào và cất tiếng chào một cách chuyên nghiệp: "Xin chào giám đốc." Sau nhiều năm, hai người họ đã gặp lại nhau trong một tình huống không thể nào ngượng ngùng hơn. CLB đỏ bừng mặt, vội vã kéo quần lên. Cô thư ký, như thể không nhìn thấy gì, nhanh chóng đóng sầm cửa lại, để lại CLB một mình trong phòng với tiếng hét lớn vì xấu hổ.
Vài phút sau, CLB cuối cùng cũng đã ăn mặc chỉnh tề và bước ra ngoài. Kang Min Kyung lại nở một nụ cười chuyên nghiệp và hỏi: "Chỉ còn 15 phút nữa. Anh đã chuẩn bị sẵn sàng để xuất phát chưa?" Không ngờ, CLB lại tỏ ra bực bội và nói một cách mặt dày: "Cô cũng thấy rồi đấy, tôi chưa chuẩn bị gì cả. Tôi cần nghỉ ngơi." Anh thậm chí còn viện cớ rằng mình đang đói bụng, chưa ăn sáng và cũng chưa có quần áo để mặc. Nhưng Kang Min Kyung dường như sinh ra là để khắc chế anh. Nghe anh nói vậy, cô liền đáp: "Chuyện đó anh không cần phải lo. Trợ lý Kim!" "Vâng," trợ lý Kim nhanh chóng lấy ra bộ vest đã được giặt sấy phẳng phiu cho anh. Cô cũng thông báo rằng mình đã chuẩn bị sẵn sandwich cho bữa sáng. Thấy vậy, CLB bực bội nói rằng anh không ăn sandwich. "Là sandwich phô mai không có rau củ, đúng theo khẩu vị của giám đốc. Và tôi cũng đã chuẩn bị thêm cả sandwich trứng nữa ạ." CLB nhìn cô, hoàn toàn cạn lời. Cô còn sắp xếp một lịch trình dày đặc cho anh: "Chúng ta sẽ di chuyển ngay bây giờ, và trên đường đi, tôi sẽ giải thích chi tiết về lịch trình cũng như tình hình công việc."
Anh, người vừa mới trở về từ một chuyến đi xa, chưa đầy một ngày đã bị ép phải quay trở lại với công việc. CLB nổi điên: "Thư ký thì nên làm đúng công việc của một thư ký thôi chứ! Tại sao cô lại chạy đến tận nhà tôi? Đây là không gian riêng tư của tôi. Ở nhà, tôi có thói quen khá thoải mái. Nhỡ đâu tôi không mặc quần áo như lúc nãy thì sao? Cô có chịu trách nhiệm được không?" Kang Min Kyung tỏ ra khó hiểu: "À, lẽ nào vì tôi là phụ nữ nên anh mới cảm thấy không tự nhiên sao?" CLB đờ người ra nhìn cô, rồi sau đó ôm bụng cười phá lên như thể vừa nghe được một câu chuyện nực cười nhất trên đời. "Haha, cô hỏi tôi có cảm thấy không tự nhiên vì cô là phụ nữ sao? Cô bị điên rồi à? Tại sao tôi lại phải cảm thấy không tự nhiên vì cô chứ?" Kang Min Kyung mỉm cười: "Xem ra là tôi đã hiểu nhầm rồi. Có vẻ như giám đốc có suy nghĩ rất thoải mái với tôi. Vậy thì tốt quá. Bây giờ chỉ còn 10 phút nữa là chúng ta sẽ xuất phát. Thời gian để tắm rửa có vẻ hơi gấp gáp." "Trợ lý Kim." "Vâng." "Chúng tôi đã đoán trước rằng có thể sẽ không kịp để tắm rửa, nên đã chuẩn bị sẵn khăn ướt. Bây giờ chúng ta bắt đầu luôn đi." "Vậy tôi xin phép." "Trợ lý Kim." "Vâng." CLB lại một lần nữa cảm nhận được sự đáng sợ của người phụ nữ này. Anh la toáng lên: "Cô định làm cái gì vậy? Tôi đang rất bực bội, nên đừng có xuất hiện trước mắt tôi nữa!" Cuối cùng, anh đành phải cúi đầu chịu thua: "Tôi sẽ đi tắm và sẽ có mặt trong vòng 5 phút nữa."
Vừa đi, anh vừa suy ngẫm. Trong mắt anh, Kang Min Kyung vẫn y hệt như ngày xưa: vẫn mái tóc dài buộc đuôi ngựa, vẫn cặp kính lỗi thời và bộ vest cũ kỹ như đã mặc được 10 năm. Từ một góc độ nào đó, cô cũng thật phi thường, không hề thay đổi một chút nào so với lần đầu tiên họ gặp nhau. Và cho dù thời gian có làm tâm trí anh già dặn hơn, thì sự ác cảm của anh dành cho cô vẫn không hề suy giảm.
Từ khi sinh ra, CLB đã được định sẵn để đứng trên đỉnh cao. Từ nhỏ, anh luôn được ca ngợi là một thiên tài, chưa bao giờ khiến mọi người thất vọng với vị trí số một. Nhưng thực tế, đó là kết quả của những nỗ lực không ngừng nghỉ, là sự cố gắng đến quên mình để xứng đáng với thân phận người thừa kế của cả một tập đoàn. Thế nhưng, kể từ khi vào công ty cùng thời điểm với cô, trong cuộc thi xét duyệt nhân viên ưu tú, anh bỗng nhiên biến thành kẻ luôn về nhì. Lòng tự trọng của CLB bị tổn thương một cách sâu sắc. Và ngày hôm nay, trớ trêu thay, cô lại chính là người thư ký mà gia tộc đã sắp xếp cho anh. Người phụ nữ này luôn có một khả năng đặc biệt, đó là khiến anh nổi điên một cách vô cớ.
Khi CLB vừa sấy khô tóc xong, đúng 5 phút đã trôi qua, cô gái đó liền xuất hiện: "5 phút, đúng chứ?" "Vâng, giám đốc thật xuất sắc." Anh quay ra lườm cô một cái, trong lòng thầm nghĩ một người tài giỏi như cô hà tất phải đến làm thư ký cho mình. Anh liền vơ lấy chiếc áo mặc lên người rồi nói: "Phó phòng Kang, tôi không thích một người thư ký quá đeo bám." Cô đáp lại: "Tôi sẽ cố gắng làm anh hài lòng." Anh ngắt lời: "Không, tôi còn chưa nói xong. Thực ra, tôi rất giỏi trong việc giả tạo. Thế nên, cho dù đó là người mà tôi vô cùng căm ghét, tôi vẫn có thể nhẫn nhịn. Nhưng bây giờ, tôi lại không thể nhịn được nữa. Phó phòng Kang Min Kyung, tôi rất ghét cô. Ngay từ ngày đầu tiên tham gia khóa đào tạo, khi được chia vào cùng một nhóm với cô, tôi đã ghét cô rồi. Thế nên, cô hãy mau chóng từ bỏ cái ý định làm thư ký của tôi đi."
Kang Min Kyung đứng yên tại chỗ, hai tay nắm chặt chiếc iPad, nhưng trên môi vẫn giữ một nụ cười như một con robot vô cảm. "Giám đốc TXLB, hiện tại anh đã muộn 7 phút so với thời gian dự kiến. Chúng ta vẫn nên xuất phát thôi." Anh đã nói đến nước này mà cô vẫn không hề có một chút thay đổi nào. "Chủ tịch TXLB đang đợi anh đó." TXLB tức giận nắm chặt hai tay, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trước mặt. Vài giây sau, anh ôm đầu thở dài, hoàn toàn chịu thua vì không thể làm gì được cô gái này. Anh bực bội khoác áo lên và chỉ có thể chấp nhận xuất phát. Kang Min Kyung nhìn theo bóng lưng anh rời đi, thầm nghĩ: "Anh ấy rất ghét mình sao?" Dù sao đi nữa, ngay từ lần đầu tiên gặp anh vào 10 năm trước, cô cũng đã không hề có thiện cảm với anh, với cái danh xưng "hoàng thái tử của TK". Trong mắt cô, anh vẫn chỉ là một thiếu gia tài phiệt với tính cách vô cùng trẻ con.
Tuy nhiên, Kang Min Kyung cũng có một vấn đề rất lớn của riêng mình. Cho dù TXLB có tỏ ra uể oải, thiếu sức sống đến đâu, thì không thể phủ nhận rằng, khuôn mặt của anh lại chính là hình mẫu lý tưởng trong mơ của cô.
Chỉ vì quá tài giỏi, cô, một phó phòng đang trên đà thăng tiến, đã đột ngột bị giáng chức xuống làm thư ký. Suốt 15 năm, cô đã phải nhẫn nhịn, chịu đựng và cố gắng không ngừng nghỉ, dựa vào khả năng tự kiềm chế phi thường cùng năng lực làm việc xuất chúng để có thể leo lên được vị trí phó phòng. Thế nhưng, không ngờ rằng, chỉ một tờ giấy điều động đã biến mọi nỗ lực của cô thành công cốc, biến cô trở thành một cô thư ký bình thường. Tất cả chỉ vì gia đình anh muốn kéo chàng công tử bột, người dạo gần đây chỉ mải mê chơi bời lêu lổng, trở về đúng với vị trí vốn có của mình.
Cô tên là Kang Min Kyung, là con cả trong một gia đình bình thường, nhưng lại sở hữu một trí tuệ và tài năng vượt trội. Để chúc mừng việc cô gia nhập tập đoàn TK với thành tích đứng đầu, người thân đã gom góp một số tiền lớn để mua cho cô một bộ vest đắt tiền. Cô gái trẻ cầm mác quần áo lên nhìn, dù đã giảm giá 70% nhưng nó vẫn không hề rẻ chút nào. Mẹ cô mỉm cười rạng rỡ khi nhìn thấy cô con gái đáng tự hào của mình, bà cảm thán rằng mặc đồ đắt tiền quả nhiên trông khác hẳn. Trong khi đó, cô lại đang bận rộn tính nhẩm xem bộ đồ này có thực sự đáng để mua hay không. "Nếu đi làm 52 tuần, mỗi tuần 5 ngày, thì có thể mặc được 260 lần. Nếu mặc 3 ngày 1 lần, và mặc trong vòng 3 năm, thì mỗi ngày chỉ tốn 1 nghìn won. Hình như cũng khá hợp lý." Đương nhiên, điều đó đồng nghĩa với việc cô sẽ phải mặc đi mặc lại duy nhất bộ đồ này trong suốt 3 tháng.
Thế nhưng, mẹ cô lại mang một nỗi lo khác. Bà biết con gái mình rất giỏi, nhưng xã hội bên ngoài không giống như trong trường học, nó đầy rẫy những âm mưu và đấu đá. Bà gọi Kang Min Kyung lại và nghiêm túc dặn dò: "Ở ngoài kia, con sẽ phải nhẫn nhịn nhiều hơn rất nhiều so với những gì mình muốn nói. Hãy học cách nói những lời mà người khác muốn nghe, và phải cười nhiều hơn khi nhìn vào mắt họ. Điều đầu tiên, phải tuyệt đối tuân theo lời của cấp trên. Phải nhẫn nhịn, không được để lộ ra vẻ mặt không hài lòng hay oán trách. Thứ hai, thay vì nói những lời mình muốn, hãy nói những lời người khác muốn nghe. Thứ ba, phải học cách luôn mỉm cười một cách vô điều kiện khi giao tiếp bằng mắt với người khác."
Và cứ như vậy, trong suốt 10 năm làm việc của mình, Kang Min Kyung luôn sống theo những lời dạy của mẹ. Cô luôn phục tùng cấp trên, dựa vào khả năng làm việc phi thường của mình để đưa ra những bản báo cáo hoàn hảo. Hơn nữa, cô cũng được thăng chức rất nhanh, trở thành phó phòng trẻ tuổi nhất trong lịch sử công ty. Nhưng tất cả những thành tựu đó vừa mới chấm dứt cách đây không lâu.
Lúc này, cô vẫn không thể tin được rằng mình lại bị cấp trên điều đi làm thư ký. Cô nhìn người đàn ông đang ngồi đối diện, vẻ mặt ông ta cho thấy đây không phải là một trò đùa. "Có nhầm lẫn gì không vậy? Bây giờ tôi đang là phó phòng cơ mà. Thư ký là sao?" Cô đã phải vất vả, nhẫn nhịn, làm việc như một con thiêu thân suốt 10 năm qua. "Lẽ nào tôi đã làm gì sai sao? Nếu có, xin hãy nói cho tôi biết, tôi sẽ lập tức sửa chữa." "Cô đâu có làm gì sai. Nói một cách chính xác hơn, là vì cô quá xuất sắc." "Phó phòng Kang, tôi biết sự sắp xếp này có phần không hợp lý. Tôi cũng rất tiếc nuối khi phải mất đi một nhân tài như cô. Nhưng trong toàn bộ TKE, chỉ có phó phòng Kang mới có thể đối phó được với TXLB. Và về việc điều động lần này, cô sẽ nhận được một lời đề nghị vô cùng hấp dẫn từ Song Bắc Dê, cấp trên cao nhất."
Nghe thấy ba chữ "Song Bắc Dê", cô không khỏi giật mình. "Song Bắc Dê" là biểu tượng cho lịch sử của giới tài chính Hàn Quốc, cũng chính là dinh thự của chủ tịch tập đoàn TK. Điều này chứng tỏ, đây là quyết định đến từ vị lãnh đạo cao nhất của tập đoàn, một quyết định dành riêng cho cô. Cứ như vậy, cô đã bước chân vào ngôi nhà được coi là biểu tượng của giới tài chính trong nước, dinh thự của chủ tịch TXLB. Đây vừa là một cơ hội, vừa là một thách thức. Đón nhận cơ hội lớn nhất trong đời mình cũng đồng nghĩa với việc phải đối mặt với nguy cơ lớn nhất. Cô vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên gặp ông vào một tuần trước đó. Ánh mắt lạnh lùng, sắc bén như của một con thú dữ của ông đã khiến cô cảm thấy lạnh sống lưng, như thể đang ép buộc cô phải hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.
Chỉ vì xuất thân từ một gia đình bình thường, với hai cậu em trai song sinh chỉ là những vận động viên vô danh, công ty đã lấy lý do bồi dưỡng họ để ép buộc cô, một quản lý cấp cao, phải giáng chức xuống làm thư ký.
Hôm đó, Kang Min Kyung đã theo XLB đến nơi này. Sau khi chứng kiến anh và chủ tịch nói chuyện vui vẻ với nhau, cô thầm nghĩ: "Chủ tịch Casey Hoan cũng là một người, nhưng sao lúc này lại khác xa so với lần trước gặp mình đến vậy. Thật bất ngờ là ông ấy cũng có thể trở nên gần gũi đến thế." Người duy nhất có thể khiến ông không chút phòng bị và thoải mái như vậy, có lẽ chỉ có TXLB mà thôi. Khi cô đang mải mê suy nghĩ, ánh mắt của ông bỗng trở nên vô cùng sắc bén. Ông hỏi: "Phó phòng Kang, cô có làm việc hẳn hoi không đấy?" Kang Min Kyung giật mình, run rẩy trả lời: "Hôm nay là ngày đầu tiên tôi đảm nhận vị trí này, vẫn còn chưa được thành thạo cho lắm nên có chút sai sót ạ." Ông ta khẳng định: "Đúng vậy, hôm nay đến trễ một chút." Cô cúi đầu, giọng run run: "Tôi sẽ sửa đổi, sau này chắc chắn sẽ không đến muộn nữa."
Nhìn thấy bộ dạng hoảng loạn của cô, XLB không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tại sao cô lại đột nhiên trở nên sợ hãi như vậy, khác hoàn toàn 180 độ so với vẻ ngoài lạnh lùng, tự tin lúc nãy. "Sự mong đợi của tôi đối với cô là rất lớn." "Rất vinh hạnh ạ." "Hy vọng cô sẽ không làm tôi thất vọng." "Tôi sẽ nỗ lực hết mình để không phụ sự kỳ vọng của ngài, thưa chủ tịch." Lúc này, Tessie Hoan đã quay sang nói với XLB: "Con là trụ cột của TK, thế nên cần phải có người xuất sắc nhất công ty hỗ trợ con." XLB do dự một chút rồi gật đầu, thừa nhận: "Quả thực không có ai xuất sắc hơn phó phòng Kang. Nhưng ông ơi, cho dù thế nào đi nữa, để phó phòng Kang đến làm thư ký cho con hình như hơi..." Anh còn chưa nói hết câu đã cảm thấy Kang Min Kyung đang khẽ kéo áo mình. Quay đầu lại, anh liền thấy cô với vẻ mặt vô cùng lo lắng, đôi mắt rưng rưng nước, lắc đầu với anh, ánh mắt chứa đầy sự cầu xin. Cô lúc này hoảng sợ thầm nghĩ: "Không được, mới ngày đầu tiên đi làm, mình không muốn bị đuổi việc đâu." Nhìn thấy cảnh này, anh đã quay đầu lại và nói tiếp: "...để phó phòng Kang làm thư ký cho con hình như hơi lãng phí nhân tài." Nghe thấy ông hỏi mình muốn nói điều gì, XLB mỉm cười và đáp: "Con chỉ muốn cảm ơn ông về sự sắp xếp chu đáo này."
Một cô gái xuất sắc được cả công ty công nhận lại bị giáng chức làm thư ký. Hai con người vốn ghét nhau cay đắng lại bị ép phải làm việc cùng nhau. Nào ngờ, ngay trong ngày thứ hai Kang Min Kyung làm thư ký, cô đã cảm nhận được giới hạn của lòng nhẫn nại, một giới hạn chưa bao giờ xuất hiện trong suốt 10 năm đi làm của cô, trước những trò hề của anh chàng này. Cô đã suy nghĩ rất kỹ xem mình nên giúp đỡ anh trong công việc như thế nào trong tương lai. Cô không thể hiểu nổi, một TXLB hiếu thắng và đầy tham vọng của ngày xưa đã biến đi đâu mất rồi. Lúc đó, anh không hề nể nang gì cô, nhưng lại rất hiếu thắng và luôn khao khát thành công. Ngày trước, anh quả thực là một người rất hợp với biệt danh "thái tử thực thụ", chứ không phải là dáng vẻ uể oải, chán chường của bây giờ.
Mảng thời trang TK mà anh đang phụ trách chính là nền móng của cả công ty, nhưng cũng là mảng khiến tập đoàn đau đầu nhất vì tình hình kinh doanh thua lỗ kéo dài. Đối mặt với tình hình tồi tệ này, XLB thẳng thắn bày tỏ sự bất mãn: "Tại sao lại giao một mảng công việc như vậy cho mình? Tình hình kinh doanh của thời trang TK đã gần đến mức phá sản rồi. Mình không có cách nào để vực nó dậy trong một thời gian ngắn được." Anh đã làm việc chăm chỉ biết bao nhiêu năm, nhưng mảng kinh doanh kiếm ra nhiều tiền nhất lại bị TXLB cướp mất, chỉ để lại cho anh một số mảng vô cùng khó khăn. Vốn dĩ đã không thích làm việc, nay lại gặp phải tình cảnh này, anh không còn chút động lực nào để cố gắng nữa. "Hay là dẹp hết đi?"
Nghĩ đến đây, anh bỗng quay sang nói với Kang Min Kyung: "Có phải vừa nãy cô đang chửi thầm tôi không? Phó phòng Kang tài giỏi, có năng lực như vậy lại phải lên chung một con thuyền với tôi, bị tôi liên lụy, giờ phải làm thế nào mới ổn đây?" Thấy vậy, mặt Kang Min Kyung tái mét, cô vội vàng trả lời: "Không phải đâu ạ. Tôi thật lòng cảm thấy có thể hỗ trợ anh trong công việc là một vinh hạnh lớn lao của tôi." XLB lạnh lùng tiến lại gần cô và hỏi nhỏ: "Môi của phó phòng Kang khô quá. Còn không thèm dùng nước bọt để liếm môi mà đã vội vàng nói dối như vậy. Sau này đừng có làm vậy nữa." Nói xong, anh vươn vai rồi bỏ đi, để lại Kang Min Kyung một mình sờ lên môi, cảm nhận trái tim mình đang đập loạn nhịp, thầm nghĩ: "Mình sau này sẽ ổn không đây?"
Anh chàng tài giỏi được mọi người đặt nhiều hy vọng, nhưng khi gặp Kang Min Kyung, chiếc ngai vàng ở tít trên cao đã bị đập vỡ. Lần đầu tiên trong đời, anh phải ngậm ngùi về hạng hai, và người mang đến cho anh thất bại cay đắng đó lại chính là người phụ nữ mà anh căm ghét.
Lúc này, XLB đang nhắm mắt nghỉ ngơi trong văn phòng, mơ về lần đầu tiên hai người gặp nhau vào 10 năm trước. Khi đó, Kang Min Kyung đã gia nhập tập đoàn TK với vị trí thủ khoa. Trước khi anh đến công ty, ông nội đã dặn dò anh phải quan sát kỹ Kang Min Kyung, xem cô có thực sự là một nhân tài đáng được giao phó những trọng trách lớn lao hay không, hay chỉ đơn thuần là một người có đầu óc thông minh. Tuy ông nói vậy, nhưng đối với một XLB vô cùng kiêu ngạo, anh không hề muốn bận tâm đến người phụ nữ đã cướp mất vị trí số một của mình. Do vẻ ngoài điển trai, anh thường nhận được sự quan tâm và mến mộ của các cô gái, nhưng không một ai dám nhìn thẳng vào mắt anh, ngoại trừ một người, đó chính là Kang Min Kyung. Khi mới gặp, cô không chỉ không né tránh ánh mắt của anh mà còn bình tĩnh nhìn thẳng vào anh, một hành động khiến anh vừa ngạc nhiên vừa tức giận.
Đúng lúc này, Kang Min Kyung đẩy cửa bước vào và vội vàng nói: "Giám đốc, tôi đã mang tất cả những giấy tờ cần anh phê duyệt đến đây rồi." XLB mở mắt, tức giận hỏi: "Tôi còn chưa trả lời cô, sao cô lại tự ý đẩy cửa đi vào?" Min Kyung cẩn thận đặt chồng giấy tờ trên tay xuống bàn, vội vàng giải thích: "Thành thật xin lỗi, tôi thấy anh hình như đang ngủ, nhưng đây là việc của công ty, tôi không thể đứng đợi anh được. Đây là bản báo cáo liên quan đến dự án WeSot lần này." XLB vốn định mắng cô một trận, nhưng sau khi liếc qua bản báo cáo, anh bỗng đứng hình. Anh không thể tin được rằng cô lại có thể sắp xếp một bản báo cáo hoàn hảo đến như vậy. Thế nên, anh cố gắng bình tĩnh lại, lạnh lùng ném bản báo cáo xuống bàn và nói một cách khinh bỉ: "Phó phòng Kang, làm vừa vừa là được rồi. Cho dù cô có cố gắng đến thế nào cũng không nhận được chút lợi ích gì đâu. Hơn nữa, cũng sẽ không có ai biết đến nỗ lực của cô. Dù gì thì công ty này cũng không thể sụp đổ nếu thiếu tôi."
Min Kyung im lặng một lúc rồi nghiêm túc trả lời: "Xin anh đừng nói như vậy. Trong lòng tất cả các nhân viên, anh luôn là nhân vật cốt lõi không thể thiếu của tập đoàn TK. Mọi người đều biết được sự cố gắng của anh trong suốt 10 năm qua. Hơn nữa, tôi rất vinh hạnh vì được hỗ trợ anh trong công việc." Nghe những lời này, XLB đờ người ra nhìn cô, sau đó quay mặt đi, bực bội nói: "Tôi biết rồi, cô ra ngoài trước đi. Lát nữa tôi sẽ xác nhận lại bản báo cáo này." Sau khi cô rời đi, hình ảnh nghiêm túc của cô cứ mãi luẩn quẩn trong đầu anh, khiến anh không thể nào bình tĩnh lại được.
Anh là cậu ấm nhà tài phiệt nhưng lại sợ một cô thư ký. Ngay cả khi cô không có mặt trong phòng làm việc, anh vẫn có thể cảm nhận được sự tồn tại của cô. Chỉ cần nghe tiếng giày cao gót cũng đủ làm anh giật mình thon thót, tìm cách trốn tránh cô. Xe của XLB đã đi ba vòng trên đường, nhưng anh vẫn nghe thấy tiếng giày cao gót quen thuộc, lúc gần lúc xa, như một bản nhạc nền trong một bộ phim kinh dị. Anh cảm thấy tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Rõ ràng anh mới là sếp của cô, nhưng không hiểu sao anh lại sợ một cô thư ký nhỏ bé đến vậy. Chiếc xe này dường như là nơi trú ẩn duy nhất của anh. Khi XLB định nghỉ ngơi một chút, tiếng chuông điện thoại chói tai lại vang lên trong xe, làm anh giật mình suýt bật khỏi ghế. Nhìn sang, anh liền thấy đó là cuộc gọi từ Kang Min Kyung. Anh còn chưa kịp phản ứng, thư ký Kim đã ấn nút nghe máy. Anh vội vàng ghé vào tai thư ký Kim nói nhỏ: "Cậu nói tôi không có ở đây." Không ngờ, Min Kyung ở đầu dây bên kia lập tức trả lời: "Giám đốc, tôi đã nghe thấy lời anh nói rồi. Theo như tôi biết, hình như hôm nay anh không có lịch trình nào phải đi ra ngoài. Trong văn phòng còn cả một núi công việc đang đợi anh về xử lý. Anh có thể về luôn được không?" "Không, không được, tôi đang rất bận." XLB vội vàng từ chối. Nghe đến đây, Min Kyung đã cười và nói: "Đúng vậy, anh quả thật rất bận. Tôi sẽ đợi đến khi anh về." Nhưng không ngờ rằng, XLB lại đợi mãi đến lúc tan làm mới quay trở lại.
Sau giờ làm, Min Kyung hét to một tiếng để xả hết sự tức giận về công việc. Người bạn thân cùng phòng, Yon Sae A, đã vỗ vai cô, nhẹ nhàng an ủi: "Min Kyung của chúng ta đã vất vả nhiều rồi." Đúng lúc này, Hy Un Sae Ong đến chơi. Hy Un Sae Ong là anh trai của Yon Sae A. Từ nhỏ, ba người đã sống cùng khu và thân thiết như người một nhà. Bởi vì Min Kyung tốt nghiệp sớm hơn bạn bè cùng tuổi nên cô không có nhiều bạn bè bằng tuổi. Hy Un Sae Ong và Sae A chính là hai người bạn quan trọng nhất thời thơ ấu của cô, đặc biệt là Hy Un Sae Ong, người đã học cùng trường với cô. Đối với cô, anh là một người anh trai đáng tin cậy để cô có thể dựa dẫm.
Lúc này, anh đã cởi áo khoác ra và hỏi Sae A: "Có phải hôm nay em đi xem mắt không?" Nhìn thấy Sae A vô cùng sốc và ngạc nhiên, anh giải thích: "Người xem mắt với em là bạn học cũ của anh. Cậu ấy nhắn tin cho anh, nói rằng em trả lời rất qua loa, nên bảo anh đến hỏi thăm xem sao, xem có phải cậu ấy đã làm gì sai không." Sae A ngại ngùng hỏi: "Em trả lời qua loa lắm sao? Vậy anh ta còn nói gì khác không?" Hy Un Sae Ong cười và nói: "Cậu ta chỉ hỏi về sở thích của em thôi, nên anh đã nói với cậu ta rằng em là một cô gái rất thời trang và thích nhà hàng Pháp của khách sạn M. Cậu ta nói em đúng là gu của cậu ấy và là một người rất dễ thương." Nghe thấy vậy, Min Kyung bỗng trở nên cảnh giác.
Sau khi hai người tiễn Hy Un Sae Ong đi, cô đã lo lắng hỏi Sae A: "Phải làm sao đây?" Hóa ra, ba ngày trước, Sae A đã vất vả mãi mới giành được vé vào xem buổi concert cuối cùng của thần tượng, nhưng thời gian biểu diễn lại trùng đúng vào ngày xem mắt. Tuy nhiên, anh chàng xem mắt lại là người mà mẹ cô đã mong chờ từ lâu, không thể từ chối được. Vì vậy, cô đã cầu xin Min Kyung đi xem mắt hộ và hứa sẽ làm hết việc nhà trong tháng sau. Thấy vậy, Min Kyung chỉ đành miễn cưỡng đồng ý. Nhưng Sae A là một biên tập viên tạp chí thời trang có kinh nghiệm 8 năm, trong khi Min Kyung, người luôn theo đuổi tiêu chí giá cả hợp lý, lại không hề biết gì về thời trang. Khi nghe Hy Un Sae Ong nhắc đến hai chữ "thời trang", cô bỗng hoảng loạn hỏi: "Tớ phải làm thế nào mới có thể giả làm cậu đây?" Sae A nắm tay cô an ủi: "Không cần lo, tớ dùng danh dự của bản thân để thề, chắc chắn sẽ biến cậu thành một Yon Sae A hoàn hảo. Không đúng, tớ sẽ làm cho cậu vượt xa cả Yon Sae A, biến thành một Kang Min Kyung hoàn toàn mới."
Cô sở hữu một khuôn mặt vô cùng xinh đẹp, nhưng lại tự biến mình thành một cô nàng già dặn, chỉ biết đến công việc trong suốt 10 năm qua. Min Kyung luôn nghĩ rằng chỉ cần cố gắng làm việc là đủ. Cho đến khi người bạn thân cầu xin cô đi xem mắt giúp, cô mới bắt đầu thực sự lo lắng về cách ăn mặc của mình. Sau khi được Sae A trang điểm và biến hóa, một Kang Min Kyung hoàn toàn mới đã xuất hiện. Sae A hét lên rằng Min Kyung chính là nữ thần hoàn hảo trong lòng cô.
Không lâu sau, trước cổng khách sạn M, XLB, người có một cuộc họp lớp tối nay, đang đi nhanh vào trong để tìm kiếm bạn bè của mình. Cùng lúc đó, Kang Min Kyung cũng đã tìm thấy phòng của mình. Hai người đã lướt qua nhau như vậy. Sau khi Min Kyung ngồi xuống, anh chàng xem mắt của Sae A đã đỏ mặt hỏi: "Nghe nói em rất dễ thương, anh còn nghĩ em nhỏ nhắn, không ngờ em lại cao và xinh đẹp như vậy." Min Kyung chỉ mỉm cười, nhìn xuống đĩa thức ăn và thầm nghĩ: "Bầu không khí này thật ngại ngùng, không biết nên dùng miệng để ăn hay dùng mũi để ăn nữa." Cô tự nhủ: "Cố lên, còn 10 phút nữa là xong."
Jeong Dong Gu là một anh chàng rất phong độ. Trong suốt một tiếng đồng hồ dùng bữa, hai người nói chuyện với nhau rất ít, không khí vô cùng ngượng ngùng. Lúc này, thấy bữa ăn đã gần kết thúc, anh đã do dự hỏi: "Hay là chúng ta lên quán bar trên tầng thượng của khách sạn đi? Nơi đó có một loại cocktail rất nổi tiếng tên là 'Seoul Night'. Vừa uống rượu vừa ngắm cảnh đêm huyền ảo, chắc chắn sẽ là một trải nghiệm khó quên." Min Kyung đã từ chối: "Rất cảm ơn ý tốt của anh. Tôi cũng muốn đi lắm, nhưng vì ngày mai phải đi làm nên tôi đành phải từ chối."
Sau khi tạm biệt Jeong Dong Gu, cô đã đi vào nhà vệ sinh để chỉnh lại trang phục. Nhìn thấy bản thân trong gương, cô thầm mừng vì cuối cùng cũng đã vượt qua được thử thách. Lần đầu tiên ăn mặc như thế này, cô vẫn còn cảm thấy không quen. Đúng lúc này, Sae A gửi tin nhắn tới, thông báo rằng cô đã đặt phòng cho Min Kyung ở khách sạn M để cảm ơn cô đã đi xem mắt hộ. Tuy nhiên, voucher và cocktail của khách sạn đều không được trả lại, điều này làm cho Min Kyung rất do dự. Nhưng khi cô nhìn thấy cách bài trí sang trọng của khách sạn, cô đã đổi ý. Mấy tháng nay cô đã làm việc vất vả như vậy, cũng nên tự thưởng cho bản thân một chút. Hơn nữa, tối nay là một cơ hội hiếm có, cũng không biết bao giờ mới có thể đến được một nơi như thế này. Cộng thêm việc hôm nay cô ăn mặc xinh đẹp như vậy, cô quyết định hãy tận hưởng đêm nay một cách trọn vẹn.
Lúc này, ở trong quán bar, XLB đang ngồi trên ghế, nhấm nháp ly rượu vang và liên tục khen ngon. Bạn anh cười và hỏi: "TXLB, cậu thật sự không có ý định yêu đương sao? Cậu định độc thân đến khi nào?" Một người khác cũng chen vào: "Có phải cậu đã có người trong mộng rồi không? Có phải là con gái của vị giáo sư đó không?" XLB đờ mặt ra, bất lực nói: "Các cậu quan tâm đến chuyện riêng của người khác làm gì?" Các bạn anh cười to: "Bây giờ còn có vấn đề gì thú vị hơn là chuyện một cậu ấm nhà giàu hơn 30 tuổi rồi mà vẫn độc thân không? Tôi thật sự muốn thấy cậu khi đang hẹn hò đó. Nào, hãy cụng ly chúc XLB mau chóng thoát kiếp độc thân." XLB nhận lấy ly rượu và uống cạn.
Đúng lúc này, anh bỗng nghe thấy tiếng "cạch cạch" của những bước chân đang tiến lại gần. Tần suất quen thuộc đó làm tim anh đập nhanh. Ngẩng đầu lên nhìn, anh thấy một cô gái đang đi từ xa tới, mặc một bộ váy bó sát, mái tóc dài xõa sau vai càng làm cô thêm phần quyến rũ. XLB tròn mắt ngạc nhiên nhìn cô gái trước mặt. Dưới ánh đèn, cô thong thả đi ngang qua bàn của anh. XLB nghe tiếng bước chân này càng lúc càng gần, anh càng nghĩ đến Kang Min Kyung. Anh hốt hoảng tự hỏi: "Mình điên rồi sao? Tại sao Kang Min Kyung lại có thể xuất hiện ở đây chứ?" Chợt nhớ ra phải liên lạc với cô, thế là anh ta lấy điện thoại ra nhắn tin nhắc nhở cô về việc đi làm vào sáng mai. Ở phía đối diện, anh ngạc nhiên nhìn thấy, ngay khi anh vừa gửi tin nhắn đi thì điện thoại của cô gái kia cũng đổ chuông. Nhìn vào mặt sau của chiếc ốp điện thoại, nó cũng giống hệt của phó phòng Kang. Anh nghi ngờ: "Ngoài Kang Min Kyung ra, còn có ai khác mang cái thứ giống như vậy sao?" Thấy cô ta vừa cầm điện thoại lên đã lập tức trả lời, anh hoảng hốt nghĩ: "Là cô sao, Kang Min Kyung?"
Cậu bạn hỏi anh ta làm gì mà hồn bay phách lạc thế. Anh ta vội chối: "Cậu cứ để ý cô gái đó từ nãy đến giờ còn gì. Trông như người mẫu nhỉ, là gu của cậu à, TXLB? Cho nên mới nhìn người ta suốt như vậy, ha ha." Anh ta ngại ngùng đáp: "Chỉ là giống một người quen của tôi thôi."
Bên bàn của mình, Kang Min Kyung tò mò về ly cocktail huyền thoại nên đã gọi thử một ly. Dù sao hôm nay cô cũng nghỉ lại đây, nên phải tận hưởng cho đã. Tiếng nhạc du dương nổi lên, Min Kyung nhìn vào cửa kính và thầm khen hôm nay mình thật đẹp. Bỗng có tiếng gọi tên cô. Cô quay lại và hóa ra đó là người xem mắt lúc nãy. Anh ta ngại ngùng gãi đầu: "Trùng hợp lại gặp nhau." Rồi anh ta kéo ghế ra ngồi vào và vui vẻ nói chuyện. Min Kyung tái mặt vì tửu lượng của cô rất kém, chỉ uống được có một ly thôi.
XLB ngồi ở bàn bên này, nhìn chằm chằm qua đó. Anh không hiểu mối quan hệ của họ là gì, hình như không phải là bạn trai. Anh còn lo lắng việc cô uống nhiều sẽ ảnh hưởng đến công việc ngày mai. Lát sau, Jeong Dong Gu gọi cho cô ba ly rượu. Cô nhìn mà toát mồ hôi. Anh ta nâng ly lên: "Nếu đã đến đây thì nên uống ba ly cocktail này." Trong đầu anh ta đã tưởng tượng ra viễn cảnh tương lai. Min Kyung lúc này mới nhận ra cô bạn Sae A là một "sâu rượu". Thôi thì đã đâm lao phải theo lao, uống nhanh rồi chuồn thôi. Lúc này, anh ta có điện thoại, là bạn của Hy Un Sae Ong gọi, nói đang ở gần đây nên sẽ ghé qua. Sau khi uống xong ba ly, mắt cô đã hoa lên, không nhìn rõ khuôn mặt của anh ta nữa. Cô đứng lên định rời đi nhưng anh ta giữ lại, bảo cô đợi Hy Un Sae Ong sắp tới rồi sẽ đưa cô về. Cô loạng choạng muốn ngã, anh ta phải dìu cô. Đúng lúc này, XLB bước đến: "Người ta đã nói không muốn rồi, sao lại cứ ép người ta vậy?" Anh ta giải thích: "Cậu hiểu lầm rồi, không phải đâu." Min Kyung mơ màng nghe thấy giọng nói quen thuộc, tự hỏi là ai. Rượu làm cơ thể cô nóng lên, ngột ngạt, nên cô đã tháo hai chiếc cúc áo sơ mi ra. XLB đen mặt, vừa cởi áo khoác của mình ra vừa nói: "Tôi ngồi ở đằng kia nãy giờ và đã thấy hết rồi. Cưỡng ép người ta ngồi cùng, rồi lại cưỡng ép uống rượu, là có ý gì hả?"
Jeong Dong Gu hốt hoảng lục danh thiếp trong túi quần ra để giải thích. Thấy Min Kyung đi loạng choạng sắp ngã, XLB vội đỡ lấy cô. Cô mơ màng ngẩng mặt lên gọi: "Giám đốc." Nhìn thấy đôi gò bồng đào của cô, XLB trợn to mắt. Jeong Dong Gu xấu hổ đỏ mặt, xoay mặt đi chỗ khác. XLB đưa cho cô chiếc áo khoác để che lại. Cô say rượu, bắt đầu nhìn anh ta và nói lảm nhảm về bản tóm tắt tài liệu đã đi đâu mất rồi: "Tôi... tôi xin lỗi... sẽ mau chóng..." XLB nhìn cảnh này thì biết cô đã không còn tỉnh táo. Anh ta quay ngoắt ra nạt tên kia: "Nhìn này! Rốt cuộc cô ấy đã uống bao nhiêu rượu rồi hả?" Chàng trai hoảng hốt đưa danh thiếp ra giải thích: "Hôm nay tôi đi xem mắt cùng cô ấy, tuyệt đối không phải là kẻ đồi bại đâu." Jeong Dong Gu bắt đầu trách móc XLB là ai mà lại chen ngang vào chuyện riêng của hắn, lại còn nói những lời vô lễ. XLB đọc xong danh thiếp rồi bóp nát nó, ngẩng đầu trả lời: "Tôi là đồng nghiệp của Kang Min Kyung." Nghe giám đốc nói vậy, cô muốn giải thích, nhưng khi đưa tay ra lại làm rơi chiếc áo khoác. XLB cảm thấy như sắp điên mất, rồi cúi xuống nhặt áo khoác lên cho cô. Anh ngẩng đầu định nói "Cô tỉnh táo lại đi" thì đã thấy cô cũng đang cúi xuống để nhặt áo. XLB kinh hãi nhìn thấy hai quả bồng đào, "thấy hết rồi còn gì". Anh đứng dậy, quấn cô lại như một con nhộng, và hét lớn: "Tỉnh táo lại đi! Tại sao lại uống nhiều như vậy? Trên đời này còn có rất nhiều tên biến thái đó."
Lúc nãy nghe anh ta gọi tên Kang Min Kyung, anh chàng xem mắt đã ngạc nhiên và hỏi cô là ai, không phải là Sae A sao. Lúc này, Hy Un Sae Ong cũng vừa đi tới. Anh ta tự nhiên giới thiệu Kang Min Kyung là bạn thân kiêm bạn cùng phòng với Sae A. Cậu bạn liền chạy tới hỏi: "Chuyện này là sao? Cậu ta là ai?" Hy Un Sae Ong bước tới chào hỏi: "Là giám đốc TXLB đúng chứ? Thất lễ rồi, tôi là Lee Hy Un Sae Ong, cố vấn pháp lý của công ty TK. Không ngờ lại được gặp anh ở đây." TXLB có vẻ nghi ngờ nhìn anh ta. Min Kyung mơ màng nhìn thân ảnh trước mắt rồi nhận ra đó là anh Hy Un Sae Ong. Cô ngạc nhiên nghĩ sao anh ta lại ở đây. "Ái chà chà, nếu anh ta phát hiện ra thì Sae A sẽ nan giải lắm." Thế là cô vội trốn ra sau lưng TXLB rồi nắm chặt lấy tay của anh. XLB đơ người, đỏ mặt. "Lại là gì nữa đây? Cô ta muốn giỡn mặt mình à?" Nhưng anh bỗng nghĩ lại, lúc cô nắm tay anh ở nhà ông nội, cô cũng run rẩy như vậy. "Là đang căng thẳng sao?" Hy Un Sae Ong xin phép giám đốc để đưa cô về vì thấy cô cũng đã say lắm rồi. Nhưng TXLB không đồng ý: "Đây là cấp dưới của tôi. Tôi không thể giao cô ấy cho một người mà tôi không biết được. Anh có quan hệ thế nào với Kang Min Kyung?"
Review Chi Tiết "Tình Yêu Của Ik Seob": Khi Tình Yêu Nảy Mầm Từ Oan Gia Ngõ Hẹp Nơi Công Sở
Trong thế giới truyện tranh Hàn Quốc (manhwa) vốn đã vô cùng phong phú, thể loại lãng mạn công sở kết hợp với mô-típ "oan gia ngõ hẹp" (enemies-to-lovers) vẫn luôn chiếm một vị trí đặc biệt trong lòng độc giả. Sức hấp dẫn của nó nằm ở những màn đấu trí căng thẳng, những tình huống dở khóc dở cười và quá trình chuyển biến cảm xúc đầy tinh tế từ ghét thành yêu. Giữa vô vàn tác phẩm xuất sắc, "Tình Yêu Của Ik Seob" nổi lên như một bản nhạc dịu dàng nhưng không kém phần sâu sắc, khai thác một cách triệt để những hỉ nộ ái ố của con người trong môi trường công sở đầy áp lực và những rung động trái tim đầy bất ngờ.
Tuy nhiên, cần có một lưu ý quan trọng ngay từ đầu: dù tác phẩm được giới thiệu với tên gọi "Tình Yêu Của Ik Seob", toàn bộ diễn biến cốt truyện được cung cấp lại xoay quanh hai nhân vật chính với những cái tên đặc biệt là TXLB (hay CLB) và Kang Min Kyung. Bài viết này sẽ tiến hành phân tích, đánh giá dựa trên những dữ liệu chi tiết về cặp đôi này, những nhân vật đã tạo nên linh hồn và sức hút cho câu chuyện. Tác phẩm không chỉ đơn thuần là một câu chuyện tình yêu, mà còn là một bức tranh đa chiều về cuộc đấu tranh quyền lực, áp lực thừa kế và hành trình tìm lại chính mình của những con người trẻ tuổi. Bằng cách xây dựng nhân vật có chiều sâu và một cốt truyện chậm rãi nhưng cuốn hút, "Tình Yêu Của Ik Seob" xứng đáng là một tác phẩm không thể bỏ lỡ đối với những ai yêu thích thể loại tình cảm lãng mạn, trưởng thành.
Câu chuyện mở đầu với hình ảnh một vị thiếu gia tài phiệt đời thứ ba, giám đốc TXLB, đang ở giai đoạn tồi tệ nhất của cuộc đời. Từng là người thừa kế sáng giá, niềm tự hào của tập đoàn, anh đã vấp ngã đau đớn trong một cuộc chiến quyền lực, bị tước đoạt hết những mảng công việc cốt lõi. Suy sụp và chán nản, anh chọn cách sống buông thả, viện cớ công tác để đi du lịch giải khuây, mặc kệ sự hỗn loạn của công ty khi vắng bóng mình.
Sự bình yên giả tạo của anh nhanh chóng bị phá vỡ bởi một quyết định từ "cấp trên tối cao" (Song Bắc Gia): bổ nhiệm Kang Min Kyung, một phó phòng tài năng xuất chúng, làm thư ký kiêm trợ lý riêng cho anh. Trớ trêu thay, Kang Min Kyung chính là "kỳ phùng địch thủ" của TXLB từ những ngày đầu gia nhập công ty, người duy nhất đã đẩy anh xuống vị trí thứ hai và làm tổn thương lòng tự trọng kiêu ngạo của anh.
Cuộc gặp gỡ lại của họ diễn ra trong một tình huống không thể nào ngượng ngùng hơn tại khách sạn, khi TXLB trong bộ dạng lôi thôi bị cô "áp giải" đi làm. Từ đây, một cuộc chiến ngầm chính thức bắt đầu. TXLB tìm mọi cách để trốn tránh công việc và bày tỏ sự căm ghét ra mặt với cô thư ký mới, trong khi Kang Min Kyung, với sự chuyên nghiệp đến mức "robot", luôn có cách để buộc anh phải tuân theo lịch trình và đối mặt với trách nhiệm.
Câu chuyện không chỉ dừng lại ở những màn đối đầu nơi công sở. Tác phẩm đào sâu vào quá khứ và nội tâm của cả hai nhân vật. Chúng ta thấy được một Kang Min Kyung tuy mạnh mẽ, giỏi giang nhưng luôn phải sống theo lời mẹ dặn, nhẫn nhịn và che giấu cảm xúc thật của mình. Cô bị ép vào vị trí này như một "quân cờ" để đưa vị thiếu gia trở lại đúng quỹ đạo, một sự hy sinh cho sự nghiệp của hai người em trai.
Một bước ngoặt quan trọng xảy ra khi Min Kyung, vì giúp đỡ cô bạn thân Sae A, đã chấp nhận đi xem mắt hộ. Với sự giúp đỡ của bạn, cô lột xác từ một "bà cô công sở" nghiêm túc thành một mỹ nhân quyến rũ, sành điệu. Tình cờ thay, buổi hẹn hò diễn ra tại cùng khách sạn nơi TXLB đang có buổi họp lớp. Anh, dù ban đầu không nhận ra, nhưng lại bị thu hút một cách vô thức bởi tiếng gót giày và phong thái quen thuộc của cô.
Trong quán bar, khi Min Kyung bị người đi xem mắt ép uống rượu và rơi vào tình thế khó xử, TXLB đã không ngần ngại can thiệp. Anh gạt bỏ vẻ ngoài bất cần thường ngày, hành động một cách đầy bảo vệ và chiếm hữu, công khai nhận cô là "đồng nghiệp" của mình trước mặt người ngoài. Cuộc chạm trán này không chỉ vạch trần bí mật "xem mắt hộ" của Min Kyung mà còn lần đầu tiên phá vỡ bức tường băng giá giữa hai người, gieo vào lòng họ những cảm xúc hỗn loạn và một tia nhận thức mới về đối phương. Câu chuyện tạm dừng lại ở khoảnh khắc căng thẳng khi TXLB đối đầu với những người bạn của Min Kyung, đặt ra câu hỏi bỏ ngỏ về mối quan hệ thực sự giữa họ, hứa hẹn một chặng đường đầy biến động phía trước.
Điểm sáng giá nhất của "Tình Yêu Của Ik Seob" chính là hệ thống nhân vật được xây dựng vô cùng công phu và có chiều sâu tâm lý phức tạp. TXLB và Kang Min Kyung không phải là những hình mẫu tổng tài - lọ lem thường thấy, mà là hai cá thể độc lập với những tổn thương, gánh nặng và mâu thuẫn nội tâm riêng biệt.
TXLB được giới thiệu như một hình mẫu "thái tử" điển hình: sinh ra đã ở vạch đích, thông minh, tài giỏi và vô cùng kiêu ngạo. Anh quen với việc luôn đứng ở vị trí số một và chưa từng nếm mùi thất bại. Chính vì vậy, cú ngã trong cuộc chiến quyền lực là một đòn giáng mạnh vào lòng tự trọng của anh. Cách anh phản ứng – bằng việc buông thả, trốn tránh trách nhiệm – không phải là biểu hiện của sự lười biếng, mà là một cơ chế phòng vệ của một cái tôi bị tổn thương sâu sắc. Anh muốn chứng minh rằng công ty không thể hoạt động nếu thiếu mình, nhưng sâu bên trong đó là sự bất lực và mất phương hướng.
Mối quan hệ của anh với Kang Min Kyung là tấm gương phản chiếu rõ nhất tâm lý phức tạp này. Anh không chỉ đơn thuần là "ghét" cô. Kang Min Kyung, trong mắt anh, chính là hiện thân cho thất bại của mình. Cô là người duy nhất đã vượt qua anh, là lời nhắc nhở thường trực về việc anh không còn là "số một" bất khả chiến bại. Nỗi sợ hãi của anh đối với tiếng gót giày của cô không phải là sự sợ sệt thông thường, mà là một phản ứng tâm lý có điều kiện trước "mối đe dọa" đối với cái tôi của mình. Anh ghét sự tồn tại của cô trong không gian riêng tư của mình vì cô đại diện cho công việc, cho trách nhiệm, cho chính thế giới mà anh đang muốn chạy trốn.
Tuy nhiên, bên dưới lớp vỏ bọc gai góc và trẻ con đó, TXLB lại là một người đàn ông có những phẩm chất đáng quý. Phân cảnh tại quán bar là minh chứng rõ ràng nhất. Khi thấy Min Kyung bị ép uống rượu và có nguy cơ bị sàm sỡ, bản năng bảo vệ của anh đã trỗi dậy. Anh không còn là vị giám đốc bất cần, mà trở thành một người đàn ông sẵn sàng đối đầu để bảo vệ người phụ nữ của mình (dù lúc đó anh chưa thừa nhận). Hành động khoác áo cho cô, quát mắng kẻ quấy rối, và thái độ chiếm hữu khi tuyên bố "đây là cấp dưới của tôi" đã cho thấy một khía cạnh hoàn toàn khác: một TXLB trưởng thành, có trách nhiệm và bắt đầu có những rung động ghen tuông đầu tiên. Đây chính là điểm khởi đầu cho sự chuyển hóa nhân vật của anh, từ một "cậu ấm" thành một người đàn ông thực thụ.
Trái ngược hoàn toàn với TXLB, Kang Min Kyung là hình mẫu của một "nữ cường" hiện đại: thông minh, năng lực vượt trội, chuyên nghiệp và luôn giữ một vẻ ngoài lạnh lùng, bình tĩnh đến đáng sợ. Cô là sản phẩm của 10 năm làm việc không ngừng nghỉ, của sự nhẫn nhịn và tuân thủ tuyệt đối những quy tắc do chính mình và xã hội đặt ra. Lời dặn của mẹ cô – "phải nhẫn nhịn", "nói lời người khác muốn nghe", "luôn mỉm cười" – đã trở thành kim chỉ nam, nhưng cũng đồng thời là một chiếc lồng vô hình giam hãm con người thật của cô.
Bộ vest cũ kỹ, cặp kính lỗi mốt và mái tóc đuôi ngựa gọn gàng không chỉ là phong cách thời trang của cô, mà còn là một bộ "đồng phục", một lớp mặt nạ để che giấu đi vẻ đẹp và những cảm xúc cá nhân. Nó giúp cô được nhìn nhận qua năng lực chứ không phải ngoại hình, một chiến lược sinh tồn thông minh trong môi trường công sở vốn còn nhiều định kiến. Việc cô bị giáng chức từ phó phòng xuống làm thư ký cho thấy một thực tế phũ phàng: dù tài giỏi đến đâu, cô vẫn có thể bị biến thành một công cụ trong ván cờ quyền lực của những người đàn ông.
Tuy nhiên, tác giả đã khéo léo hé lộ những góc khuất rất "người" của Kang Min Kyung. Đằng sau vẻ ngoài "robot" là một cô con gái hiếu thảo, một người bạn hết lòng và một người phụ nữ cũng có những rung động thầm kín. Chi tiết cô thừa nhận khuôn mặt của TXLB chính là hình mẫu lý tưởng của mình là một nét chấm phá đầy thú vị, tạo nên sự mâu thuẫn đáng yêu: lý trí thì ghét cay ghét đắng tính cách của anh, nhưng trái tim lại không thể phủ nhận sức hấp dẫn ngoại hình của đối phương. Sự hoảng loạn của cô khi đối mặt với chủ tịch, hay ánh mắt cầu xin dành cho TXLB, cho thấy cô không phải là người không biết sợ hãi. Cô cũng có điểm yếu, cũng có những gánh nặng và nỗi lo toan riêng. Màn "lột xác" trong buổi xem mắt hộ không chỉ thay đổi ngoại hình, mà còn là một cơ hội để cô tạm thời thoát khỏi chiếc vỏ bọc thường ngày, được sống thật với một khía cạnh khác của bản thân.
Sự tương tác giữa TXLB và Kang Min Kyung chính là thỏi nam châm hút độc giả. Mối quan hệ của họ được xây dựng dựa trên sự tương phản và đối lập gay gắt. Một bên là cảm xúc bùng nổ, bốc đồng (TXLB), một bên là lý trí sắt đá, bình tĩnh (Min Kyung). Một bên là thiếu gia quyền thế, một bên là nhân viên xuất thân bình thường. Màn đối đầu của họ vì thế trở nên vô cùng hấp dẫn.
Điều thú vị nằm ở sự đảo ngược quyền lực liên tục. Về danh nghĩa, TXLB là sếp, nhưng trong hầu hết các tình huống, Min Kyung mới là người nắm đằng chuôi. Bằng sự chuyên nghiệp và khả năng xử lý tình huống đỉnh cao, cô dễ dàng "khắc chế" mọi trò quậy phá của anh. Ngược lại, TXLB, bằng sự bộc trực và những hành động không thể đoán trước, lại là người duy nhất có thể chọc thủng lớp vỏ bọc lạnh lùng của cô, khiến cô phải bộc lộ những cảm xúc thật. Họ giống như hai cực của một nam châm, luôn đẩy nhau ra xa nhưng đồng thời cũng bị một lực hút vô hình kéo lại gần.
"Tình Yêu Của Ik Seob" không chỉ là một câu chuyện giải trí đơn thuần. Ẩn sau những tình tiết lãng mạn, hài hước là những tầng ý nghĩa sâu sắc về xã hội và con người.
Bối cảnh tập đoàn tài phiệt không chỉ là một phông nền sang trọng, mà còn là một chiến trường thực sự. Câu chuyện đã phơi bày những góc khuất của giới thượng lưu: cuộc chiến tranh giành quyền lực không khoan nhượng, những âm mưu, tính toán và áp lực khổng lồ đè nặng lên vai những người thừa kế. Thất bại của TXLB cho thấy con đường của một "thái tử" không hề trải hoa hồng. Anh phải liên tục chứng minh giá trị bản thân, và chỉ một sai lầm cũng có thể khiến anh mất tất cả.
Nhân vật Kang Min Kyung là một lăng kính phản chiếu những thách thức mà phụ nữ phải đối mặt trong môi trường làm việc. Cô tài giỏi, xuất chúng, nhưng vẫn bị điều động như một quân cờ để phục vụ cho mục đích của cấp trên. Việc cô phải hy sinh sự nghiệp đang thăng tiến của mình để "kèm cặp" một thiếu gia sa cơ cho thấy sự bất bình đẳng giới vẫn còn tồn tại. Lời khuyên của mẹ cô, dù xuất phát từ tình yêu thương, cũng phản ánh những định kiến xã hội áp đặt lên người phụ nữ: phải mềm mỏng, nhẫn nhịn, đặt lợi ích của người khác lên trên mong muốn của bản thân.
Cả hai nhân vật chính đều đang đeo những chiếc mặt nạ. TXLB đeo mặt nạ của sự bất cần, buông thả để che giấu nỗi đau và sự thất vọng. Kang Min Kyung đeo mặt nạ của sự chuyên nghiệp, lạnh lùng để bảo vệ mình và để tồn tại. Câu chuyện thực chất là hành trình họ dần dần gỡ bỏ những chiếc mặt nạ đó trước mặt đối phương. Khoảnh khắc TXLB bộc lộ sự quan tâm chân thành, hay khoảnh khắc Min Kyung cho phép mình trở nên quyến rũ, nữ tính trong buổi xem mắt, đều là những bước đi quan trọng trên con đường tìm lại và chấp nhận con người thật của mình.
Dựa trên những mô tả chi tiết từ nội dung được cung cấp, có thể đưa ra một vài nhận xét về phương diện nghệ thuật của tác phẩm.
Nét Vẽ Tinh Tế, Biểu Cảm: Lời giới thiệu ban đầu đã nhấn mạnh "nét vẽ tinh tế". Điều này hoàn toàn phù hợp với một câu chuyện tập trung vào diễn biến tâm lý. Có thể suy đoán rằng họa sĩ của tác phẩm rất chú trọng vào việc khắc họa biểu cảm khuôn mặt, từ cái nhíu mày tức giận của TXLB, nụ cười "robot" của Min Kyung, cho đến ánh mắt cầu xin đầy lo lắng của cô. Khả năng thể hiện những thay đổi cảm xúc vi tế qua nét vẽ chính là yếu tố quan trọng giúp độc giả kết nối sâu sắc với nhân vật.
Nhịp Truyện Chậm Rãi (Slow-burn) Nhưng Hấp Dẫn: Tác phẩm không vội vã đẩy hai nhân vật chính vào một mối quan hệ tình cảm. Thay vào đó, tác giả chọn lối kể chuyện chậm rãi, từ từ xây dựng nền tảng cho mối quan hệ của họ, bắt đầu từ sự đối đầu, mâu thuẫn, rồi đến những khoảnh khắc hiểu lầm và cuối cùng là những tia lửa cảm xúc đầu tiên. Nhịp độ "slow-burn" này cho phép khai thác tối đa chiều sâu tâm lý nhân vật, khiến cho tình yêu của họ khi nảy nở sẽ trở nên chân thật và đáng tin cậy hơn.
Lời Thoại Chân Thật, Sắc Sảo: Những màn đối đáp giữa TXLB và Min Kyung là một điểm nhấn đặc biệt. Lời thoại vừa thể hiện rõ nét tính cách của từng người, vừa tạo ra những tình huống hài hước, căng thẳng. Từ những lời chỉ trích gay gắt, những câu mỉa mai thâm thúy cho đến những lời nói dối vụng về, tất cả đều góp phần làm cho câu chuyện trở nên sống động và gần gũi.
"Tình Yêu Của Ik Seob" (hay câu chuyện về TXLB và Kang Min Kyung) là một tác phẩm lãng mạn công sở xuất sắc, vượt lên trên những mô-típ thông thường để mang đến một câu chuyện có chiều sâu về tâm lý và con người. Sức mạnh của nó không nằm ở những tình tiết kịch tính giật gân, mà ở việc xây dựng hai nhân vật chính vô cùng phức tạp, đa chiều và một mối quan hệ "oan gia" đầy duyên nợ được phát triển một cách hợp lý, tinh tế.
Tác phẩm là một lựa chọn hoàn hảo cho những độc giả đang tìm kiếm một câu chuyện tình yêu trưởng thành, một chuyện tình "slow-burn" đúng nghĩa, nơi cảm xúc được vun đắp từ từ qua những va chạm và thấu hiểu. Nó không chỉ mang lại những giây phút giải trí thú vị mà còn để lại những suy ngẫm về áp lực công việc, định kiến xã hội và tầm quan trọng của việc dám sống thật với con người mình. Chắc chắn rằng, hành trình từ "ghét" thành "yêu" của vị giám đốc sa cơ và cô thư ký tài năng sẽ còn nhiều chông gai nhưng cũng hứa hẹn vô vàn những khoảnh khắc ngọt ngào, đáng mong chờ.